7 NGÀY ÂN ÁI - Trang 564

chủ đề. "Hôm nay vừa vặn Lăng Thần trở về, các con cũng đãvề, lại dùng
cơm đi!"

"Mợ!" Tả Lăng Thần nhẹ nhàng cắt đứt lời bà, ôm ÚcNoãn Tâm đứng dậy.
"Noãn Tâm của cháu còn có việc phải đi trước, hôm nàocháu lại trở về
thăm mợ cùng bà ngoại."

Ánh mắt Anna Winslet lộ ra vẻ không muốn.

"Em họ thân mến của tôi, đã rất lâu chúng ta không cùngngồi ăn một bữa
cơm, làm sao mà tôi trở về thì cậu lại muốn đi chứ?" Khóemôi Hoắc Thiên
Kình chậm rãi ngầm nổi lên ý cười, thế nhưng tầm nhìn lại hướngvề Úc
Noãn Tâm trong lòng Tả Lăng Thần, ẩn ý nói: "Tôi nghĩ vị tiểu thưbên
cạnh cậu cũng rất muốn biết thêm về nhà của chúng ta, không phải sao?"

Lòng bàn tay của Úc Noãn Tâm sắp bị móng tay đâm thủng, nàngkhông
khó nghe ra ý tứ trong lời nói của Hoắc Thiên Kình, cho nên cũng chỉ cóthể
ép buộc bản thân diễn theo cho đúng phép tắc

"Anh họ của Lăng Thần nói rất đúng, nếu đã là khó có đượcmột bữa cơm
thì chúng ta không cần phải vội vã trở về như thế."

Nàng cố gắng xưng hô như vậy với Hoắc Thiên Kình, ngẩng đầulên, cũng
đã mang theo gương mặt tươi cười, xinh đẹp tựa như hoa lê nở rộ dướiánh
mặt trời ngày xuân. Nói xong câu đó, ánh mắt của nàng lại ánh lên sự dũng
cảm,trong sáng nhìn lại cặp mắt đen thâm sâu khó lường của Hoắc Thiên
Kình.

"Em nghĩ, chúng ta cứ như thế mà đi cũng là sự không cótôn trọng đối với
anh ta!"

"Noãn Tâm?" Tả Lăng Thần không khó phát hiện sựrun rẩy sau lớp ngụy
trang kiên cường của nàng nên kéo lấy bàn tay nhỏ bé củanàng, thấp giọng
nói bên tai nàng. "Anh chỉ không muốn em bị khó xử màthôi."