9 GIẤC MỘNG XUÂN CỦA NỮ HÁI HOA TẶC - Trang 1190

"Cái này, nói đơn giản chính là ngồi trên lưng ngựa, trong tay cầm gậy
dàichơi bóng, lát nữa đến chỗ, ngươi xem hai trận là biết sao lại gọi lànhư
vậy. Đây là trò chơi thi đấu truyền thống của Thanh thành vào Đoanngọ,
nếu ngươi muốn chơi, sau khi xem qua hai trận ta dạy cho ngươi.Thuật
cưỡi ngựa của ngươi không tệ, học được rất dễ dàng." Tống Mạchnhìn cái
hộp trên bàn phía trước, giải thích đơn giản.

Đường Hoan lần đầu tiên nghe nói loại cách chơi này, tâm tình xuống thấp
cuối cùng cũng có phập phồng, hưng phấn mà nhảy xuống đất, thúc giục
Tống Mạchxuất phát. Nếu thật sự không trốn thoát cái chết, vài ngày cuối
cùngnàng cũng phải đi chơi đùa sung sướng vui vẻ.

"Đợi chút, ta tặng ngươi một vật."

Tống Mạch biết nàng sẽ thích, cười nắm tay nàng đi đến trước bàn trang
điểm, đè bả vai nàng lại để cho nàng ngồi xuống, tự tay chải đầu cho
nàng,cuối cùng ý bảo nàng nhắm mắt lại, lại từ trong hộp lấy ra một vật,
cắnvào giữa tóc nàng.

Có mùi thơm ngát nhàn nhạt lan tràn ra ở giữahai người, Đường Hoan lập
tức đánh đổ suy nghĩ trong lòng, không phảichâu báu... chỉ là không biết là
hoa gì.

"Được rồi, mở mắt ra đi." Tống Mạch hướng về phía gương nhìn chăm chú
một lát, lui ra phía sau một bước, vừa lòng nói.

Đường Hoan vừa oán thầm hắn một đại tướng quân còn muốn chơi loại trò
gian trá này, vừa mang theo ba phần mong đợi mở mắt.

Trên búi tóc như mây, là đóa hoa lựu nhiều lớp cánh, hoa đỏ như lửa như
ráng mây, nổi bật lên vẻ xinh đẹp bức người của nàng.

Đường Hoan nâng tay, nhẹ nhàng chạm chạm vào, đứng dậy hỏi Tống
Mạch: "Vì sao là hoa lựu?"