cònkích thích hơn. Nàng như vậy, hưng phấn của Tống Mạch cũng càng
ngàycàng cao, vài lần cũng quên mất chỗ tóc dài buộc cùng một chỗ của
haingười, muốn ôm nàng dậy thay đổi tư thế, bị kéo đau mới dừng lại.
ĐườngHoan cười hắn, Tống Mạch mặc nàng cười, phía dưới dùng sức ngăn
chặn một cái miệng đang há khác của nàng, chặn chặn làm cho phía trên
của nàngkhông thể lên tiếng.
Bên ngoài hạt mưa “lộp bộp” rơi trên mặtđất, trên giường nam nhân thay
đổi đa dạng chui vào bên trong của nàng,không biết mỏi mệt.
Từ từ, tiếng mưa rơi nhỏ dần, động tác của nam nhân cũng chậm lại.
Đường Hoan sắp bị hắn ép buộc muốn chết, nàng đã cho hắn không biết
bao nhiêu lần, hắn lại thủy chung không cho nàng, hắn không cho nàng, thì
giấcmộng này không thể chấm dứt.
"Tống Mạch, cho ta, ta, ta không còn sức ..." Hai cánh tay mềm nhũn khoát
lên bên cạnh, muốn nắm nệm giườnglại không nắm được, Đường Hoan vừa
không tự chủ được nhẹ nhàng lắc lư,vừa khàn giọng van xin hắn. Đôi chân
bị hắn đặt ở hai bên, cúi mắt là có thể thấy hắn ở trong cơ thể nàng chậm
chạp vào chậm chạp ra, mang theotiếng nước chảy mập mờ.
Thực ra Tống Mạch một mực chịu đựng, trong lòng vẫn là có chút sợ hãi.
Nam nhân không nghe khuyên bảo, Đường Hoan đến suy nghĩ muốn giết
hắn cũngcó rồi, trong vô tri vô thức không lựa lời nói: "Tống Mạch chàng
có phải không bắn được hay không vậy?"
Sắc mặt Tống Mạch nhất thời rấtkhó coi, không nói được một lời, phía
dưới gây ra động tĩnh so với bấtkỳ câu trả lời nào đều có tác dụng hơn.
Đường Hoan “a a” khóc van xin, nhưng lần này nam nhân cũng không còn
cách nào dịu dàng nữa, éphai chân nàng mở ra càng lớn hơn nữa, dán vào
nàng đẩy. đẩy đẩy về phíatrước như giã gạo, trong đầu chợt đau nhói, Tống