ĂN THỊT CHI LỮ (CUỘC HÀNH TRÌNH ĂN THỊT) - Trang 218

Tiêu Diệp thấy nàng động tình, trong lòng đắc ý, dưới tay càng ra sức

đùa bỡn. Dưới tay hắn không ngừng, trên miệng cũng không nhàn rỗi. Cái
miệng nhỏ nhắm của Diệp Huyên cũng bị hắn trong trong ngoài ngoài ăn
sạch, đầu lưỡi ẩm nóng triềm miên cuốn lấy lưỡi nàng, Diệp Huyên vui vẻ
đến độ nói không nên lời.

Không được, cứ tiếp tục như vậy, bản thân liền không có cơ hội xoay

người. Diệp Huyên thở phì phò, cố gắng bày ra bộ dáng nghiêm túc: “Cửu
lang, ngươi… Ngươi từ nơi nào học được mấy thứ này… Ân… Mấy cái
thứ, ách a… Loạn thất bát tao.” Đáng tiếc lời nói của nàng bị nụ hôn của
Tiêu Diệp biến thành rên rỉ, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, con ngươi ngập
nước tràn đầy mị ý, làm sao có thể khiến Tiêu Diệp có chút kinh sợ.

Diệp Huyên quả thật không hiểu, Tiêu Diệp từ nhỏ lớn lên bên nàng,

mười bảy tuổi ra khỏi cung lập phủ, bên người cũng có thái giám, cung nữ
Diệp Huyên phái đi theo chăm sóc hắn. Hắn luôn giữ mình trong sạch,
không gần nữ sắc, lúc còn làm vương gia thì không cần phải nói, sau khi
đăng cơ có nhiều đại thần khuyên hắn đại hôn, hắn lấy lý do các vị hoàng
huynh mới mất, trong lòng đau khổ mà cự tuyệt. Không có hoàng hậu,
không có cung phi, ngươi cả cung tì trẻ tuổi theo hầu bên cạnh cũng không
có. Cảnh Tông mang danh háo sắc, hắn làm con mà thanh tâm quả dục,
càng khiến người ta thấy Cảnh Tông đúng là đủ háo sắc.

Một xử nam trăm phầm trăm thủ thân như ngọc, từ chỗ nào học được thủ

đoạn trêu chọc lão luyện như vậy. Diệp Huyên cảm thấy vô cùng không
công bằng, đều là người không có kinh nghiệm, mà bản thân lại bị Tiêu
Diệp ăn sạch sành sanh. Nàng đường đường là thái hậu đương triều, chưa
bao giờ chịu thiệt như lúc này.

Tiêu Diệp cắn môi Diệp Huyên:”Nương nương, chẳng lẽ ngươi không

biết nam nhân trên đời đối với chuyện này đều có thiên phú vô sự tự thông
sao.” Hắn cười khiến Diệp Huyên phát cáu, hai gò má đỏ bừng, Diệp
Huyên nổi nóng dùng chân đá hắn: “Chán ghét, không cho cười!”