Chất bô ̣t khı́ cho ̣c chı́ch vào da tôi, như cây tầm ma
Taylor cũng bất đô ̣ng, tê liê ̣t! Trong thoáng chốc, tôi đã làm châ ̣m bước
mu ̣, tước mất khả năng của mu ̣.
Nhưng như thế chưa đủ. Móng vuốt tôi li ̣m đi, cơ thể cứng ngắc la ̣i. Mắt
Taylor trở la ̣i bı̀nh thường vừa ki ̣p lúc tôi nhâ ̣n ra chất khı́ này khác với
thứ khı́ tôi đã nếm trải lần trước.
“Phiên bản 2.0 đấy,” Taylor cười khoái trá. “Dư đủ lươ ̣ng thuốc mê để
cho mi ngủm hoàn toàn.”
Bóng tối bao phủ xung quanh, mo ̣i thứ trước mắt tôi mờ dần.
<Rachel?> Tôi go ̣i gio ̣ng yếu xı̀u. <Jake?>
Giả sử tu ̣i nó có đáp la ̣i, tôi cũng không nghe thấy.
Tại sao lại là tôi kia chứ? Tôi đã làm gı̀ mà đáng bi ̣ như thế này kia
chứ? Những câu hỏi ngu ngốc, sự tự thương thân vô ı́ch… Tôi là một
chiến binh.
Tôi chı̉ còn lờ phờ nhı̀n đươ ̣c ra trước, vào că ̣p mắt điên cuồng của
Taylor.
Vào lúc đó, tôi thấy rõ ràng mı̀nh chı̉ là mô ̣t cu ̣c bùn đi qua dòng suối
giâ ̣n dữ trong tâm tưởng mu ̣ ta. Mô ̣t dòng suối chảy siết, và nó sẽ tàn phá
tôi.
Nó sẽ bóp nát tôi thành hàng ngàn mảnh vu ̣n.