Ngay vào giây khắc ấy, tôi thề rằng mı̀nh sẽ hổng bao giờ ăn mô ̣t cái
bánh que hiê ̣u Slim Jim nào nữa.
Biến hı̀nh chẳng đau đớn chút nào, cho dù
ba ̣n có thể hı̀nh dung ra như
thế. Nó chı̉ ghê ghê mà thôi.
Mă ̣c kê ̣, tôi vẫn tiếp tu ̣c quan sát, như thể viê ̣c chứng kiến ấy có thể thúc
đẩy đươ ̣c quá trı̀nh biến hı̀nh diễn ra nhanh hơn. Những ngón tay tôi cong
quă ̣p vào. Da thi ̣t người rám nắng của tôi chuyển xám và rồi biến mất dưới
đám lông vũ. Cả hai cánh tay tôi cũng túa ra đầy lông và lông, đồng thời
xương cánh tay co rút, rỗng ruô ̣t, đi ̣nh hı̀nh la ̣i và trở thành đôi cánh.
Miê ̣ng và mũi tôi hòa tan vào nhau, cứng la ̣i thành cái mỏ cứng khoằm
khoằm, chết người
. Còn lu ̣c phủ ngũ ta ̣ng thı̀ kêu lóc bóc. Eo ôi! Tôi cảm
thấy bảy tám mét ruô ̣t người xoắn xuýt, ép go ̣n thành bô ̣ lòng ó biển tı́ xı́u.
Trái tim người đâ ̣p từ tốn, đều đă ̣n, chơ ̣t dồn lên thành những xung đô ̣ng
rần râ ̣t của trái tim loài chim săn mồi.
Tôi đã không còn là người nữa. Chẳng đủ cao để thấy những quyển vở
nằm vâ ̣t va ̣ trên bàn ho ̣c, và mớ giấy gói bã sing-gum đáng ra tôi phải vứt
đi từ lâu, nhưng đủ gần tấm thảm để thấy những vu ̣n bánh mı̀ vương vãi và
những sơ ̣i lông chó xù rơi ru ̣ng.
Tôi đã là ó biển, lốt biến hı̀nh tôi có sớm nhất. Nhỡn lực ó biển không
phải thuô ̣c hàng tinh tường tô ̣t đı̉nh, nhưng vẫn tốt hơn thi ̣ lực người nhiều -
đủ cho tôi thấy đường, bay le ̣ tới lòng máng của Ax.
Tôi vút lên bâ ̣u cửa sổ, dáo dác đảo đôi mắt sáng như sao để chắc chắn
ngôi nhà mı̀nh không bi ̣ ai nhòm ngó, và vỗ cánh ào vào màn đêm.