thông minh.
Tim tôi đâ ̣p thı̀nh thi ̣ch.
Toàn thân tôi ngâ ̣p trong ánh nắng rực rỡ. Tôi di ̣ch chuyển mô ̣t bàn tay
ngang lồng ngư ̣c và cảm thấy…
Phù hiê ̣u của tôi! Tôi giâ ̣t nó ra.
Tôi nhı̀n.
Những ngón tay tôi nắm chă ̣t không khı́. Mở ra. Không có gı̀.
Những hı̀nh ảnh vẫn chớp nhá trong đầu tôi.
Những tên Hork-Bajir ở cao tuốt trên đầu tôi.
Tên Orff túm chă ̣t hai cổ tay tôi.
David.
Mô ̣t vu ̣ nổ váng óc.
Tên Howler.
Tiếng hát tuyê ̣t vời đến la ̣ của những đứa trẻ.
Mùi hôi thối của những sinh vâ ̣t bi ̣ kết án tử.
Lớp vỏ bo ̣c bằng phim mỏng Mylar lâ ̣t bâ ̣t trong gió.
Những khuôn mă ̣t se ̣o chằng chi ̣t, những cơ thể sứt se ̣o khiếm khuyết của
những người ba ̣n thân.
Elfangor.
Ánh sáng. Mưa. Trươ ̣t chân…
Rrrre…
“Xin chào!”
Thời gian dừng la ̣i.
Mo ̣i thứ trở nên tuyê ̣t đối yên lă ̣ng. Ngoa ̣i trừ tiếng đâ ̣p của trái tim tôi.
Giờ thı̀ tôi biết. Tôi đã lựa cho ̣n. Tôi biết con người tôi đươ ̣c ta ̣o nên từ
cái gı̀. Những giới ha ̣n và những quyền ưu tiên.
“Jake đây,” tôi nói.
Không có tiếng trả lời.
“Jake đây,” tôi lă ̣p la ̣i, gio ̣ng run run cứ như tôi chưa từng nói chuyê ̣n
với nhỏ bao giờ vâ ̣y.
Cứ như đây là cuô ̣c go ̣i đầu tiên của tôi từ hồi đó tới giờ vâ ̣y. Cuô ̣c go ̣i
duy nhất có ý nghı̃a hết sức quan tro ̣ng.