khi mới quần nhau tưng bừng xong, rất mê ̣t người. Nhưng tôi hổng thể cứ ở
mô ̣t chỗ, đi lòng vòng và chờ đơ ̣i đươ ̣c. Vı̀ vâ ̣y, dễ dàng hơn nhiều là phải
kiếm mô ̣t viê ̣c gı̀ đó mà làm. Bất cứ viê ̣c gı̀.
Bô ̣ phâ ̣n đầu tiên biến đổi là cái miê ̣ng của tôi. Hai cái môi của tôi u
phồng, trở nên cứng và thô ráp, la ̣i còn vàng khè nữa chớ.
Huy ̣ch! Hai cẳng chân của tôi co la ̣i thiê ̣t là le ̣ khiến tôi chúi nhủi người
về phı́a trước, mă ̣t như muốn đâ ̣p xuống những viên ga ̣ch lát lối đi của con
hẻm.
Hı̀nh xăm mô tả lớp lông vũ của loài chim đa ̣i bàng bắt đầu xuất hiê ̣n từ
đầu những ngón tay người, lan rô ̣ng rồi bao phủ khắp hai cánh tay tôi trong
vòng có vài giây đồng hồ. Đô ̣t nhiên, những co ̣ng lông trong hı̀nh xăm bâ ̣t
trổ ra tua tủa. Hai chân và hai tay tôi giờ đây đã phủ đầy lông – những
co ̣ng lông vũ thực, màu nâu sâ ̣m. Còn mái tóc vàng và da mă ̣t và cổ của tôi
đươ ̣c thay thế bằng những sơ ̣i lông màu trắng như tuyết.
Bàn chân tôi tõe ra, biến thành các móng vuốt màu vàng, khoằm khoằm,
sắc nho ̣n, có thể chô ̣p go ̣n mô ̣t chú cá đang bơi trong mô ̣t dòng sông chảy
xiết. Những lóng xương người của tôi trở nên rỗng và nhe ̣.
Vài phút sau, tôi vút lên không trung, lă ̣ng lẽ bay thám thı́nh bên trên
những con đường vắng tanh. Tôi có thể nhı̀n thấy cửa hàng “Dunkin’
Donuts” cách đó mô ̣t vài tòa nhà, ga ̣ch vữa vu ̣n chất đống ngay ngoài cửa
ra vào, hổng có ma nào xớ rớ.
Các khu vực xung quanh hoàn toàn yên ắng. Coi bô ̣ ổn. Hổng thấy bóng
dáng mô ̣t tên biê ̣t kı́ch Mươ ̣n xác nào sất. Ây dà, hổng chừng là chưa thấy
đó thôi.
Kı̀a! Tôi chı̉ cho Tobias chỗ cách tu ̣i tôi khoảng hai trăm thước phı́a
trước về bên phải khi đang bay ngang phı́a trên mấy tòa nhà cao lưng lửng.
<Tobias!> Tôi go ̣i. <Nó là đứa nào thế?>
<Mô ̣t thằng nhóc cỡ tu ̣i mı̀nh. Nó có cái máy chu ̣p hı̀nh loa ̣i dùng mô ̣t
lần.>
<Nó đâu rồi ta?> Tôi hỏi.
<Mı̀nh để mất dấu nó rồi,> Tobias trả lời. <Nó cha ̣y vào bên trong tòa
nhà có tổ chim bồ câu trên mái kia mất tiêu rồi.>