Tôi đâ ̣p đâ ̣p hai chân sau thâ ̣t ma ̣nh. Cơ thể đươ ̣c nâng dần lên.
Đầu tôi đu ̣ng phải mô ̣t vâ ̣t gı̀ đó mềm mềm. Nó nảy bâ ̣t ngươ ̣c trở la ̣i.
Là vách hay là đı̉nh bao tử của Marco vâ ̣y ta?
Phổi tôi cũng đang bỏng rát!
Có không khı́ trong da ̣ dày người không há? Câu hỏi quá hay nhưng cũng
là câu mà tôi hổng trả lời đươ ̣c. Tôi cần phải tı̀m cái lỗ hổng mà tôi đã rớt
qua! Làm sao đi ngươ ̣c trở ra đươ ̣c đây?
Biến hı̀nh! Tôi tự nhủ.
Hổng ki ̣p rồi.
Tôi cần không khı́ ngay bây giờ!
Tôi ráng ngước mắt nhı̀n lên phı́a trên. Tối quá!
Không khı́…
Tôi cần không khı́…
Và rồi, trong cơn hoảng loa ̣n, mô ̣t hı̀nh ảnh trên kênh truyền hı̀nh
Discovery hiê ̣n ra trước mắt tôi – hı̀nh ảnh mô ̣t con voi… đang bơi.
Tôi liền để cho trı́ não voi nổi lên điều khiển cơ thể. Bốn chân bự
chảng của tôi đa ̣p lung tung. Dần dần, tôi cũng nhô đươ ̣c mı̀nh lên và
hướng cái vòi lên cao về phı́a mà tôi nghı̃ là có không khı́.
Tốt rồi!
Tôi đưa vòi qua khỏi mă ̣t chất lỏng và hı́t không khı́ vào đầy phổi. Á à
a...
Thâ ̣t là quá đã dù thứ không khı́ ở đây đầy mùi đồ ăn thối rữa.
Thế mà ai bảo là tivi là vô bổ chớ? Bởi ho ̣ đã hổng xem trúng những
chương trı̀nh hay thı̀ có.
Tôi nhı̀n ra xung quanh, tối thui và hổng thể đi ̣nh hướng đươ ̣c. Thi ̣ giác
vốn đã kém cỏi của voi lúc này càng trở nên vô du ̣ng hơn bao giờ hết.
Nhưng có tiếng đô ̣ng! Nghe rất rõ. Tiếng bı̀ bõm, tiếng lu ̣p bu ̣p. Xa xa, có
tiếng thı̀nh thi ̣ch trầm trầm. Còn có cả những gio ̣ng nói nữa chớ!
<Coi! Có mô ̣t tên trong bo ̣n chúng đang đi theo chúng ta kı̀a!>
Chı́u!
Tôi vô ̣i né sang mô ̣t bên.
Tia Nghiê ̣t lia mô ̣t khoảng rô ̣ng.