nở.
Ax nhìn ba tôi, một mắt cười cười.
<Đôi khi loài người làm tôi sợ thật sự,>
ảnh lầm bầm. <Kể từ chuyến bay đầu tiên
lên quỹ đạo tới khi khám phá ra chíp
dịch giải vùng không gian zero, con
Người chỉ mất có bốn thập nên thôi ư?>
Ax dậm mạnh móng guốc xuống đất, hàm
ý nhấn mạnh. <Người Andalite chúng tôi
ước gì đã bỏ các bạn cho Yeerk.>
“Thì Andalite đã bỏ Trái đất rồi đấy
thôi,” Rachel móc máy.
Rất có thể Ax đã sửng cồ phản bác.
Nhưng tôi nghĩ, ảnh đang bị giằng xé
giữa sự lăng nhục và nhiềm kiêu hãnh vì
mình đã góp phần cùng loài người – tức
ba tôi – tạo ra được một thiết bị, mà về
mặt nào đó, cao siêu hơn cả kỹ thuật