BÀN CÓ NĂM CHỖ NGỒI - Trang 31

Cộng đồng chia sẽ sách hay:

http://www.downloadsach.com

Tôi thở phào . Tưởng gì ! Bài này tụi lớp năm còn làm ra nữa là mình. Tôi nhìn thằng Tin, lên

giọng :

- Học hành như mày thì chết rồi . Bài toán dễ ợt vậy mà cũng không hiểu !

Tin chồm người lên bàn, dòm vào bài toán :

- Hôm trước, em xin phép về thăm ngoại nên không học bài này . Thôi anh giảng cho em đi !

Tôi cầm cây viết lên, giọng hách dịch :

- Nghe đây nè !

Tôi nhẩm lại đề toán. Ủa, sao kỳ vậy cà ? Ít ra đề toán phải cho biết đoạn AC hoặc CB bằng

bao nhiêu, từ đó mới biết phần còn lại, rồi mới tính khoảng cách giữa hai điểm I và K được

chớ. Hay đề toán sai ? Không có lẽ ! Tôi nhẩm tới nhẩm lui một hồi, mồ hôi ướt trán. Tôi cố

nhớ lại năm ngoái mình đã làm bài này chưa nhưng không tài nào nhớ ra .

Thằng Tin thấy tôi ngồi lâu quá, liền giục :

- Nghĩ gì nghĩ hoài vậy ? Giảng đi chớ !

Tôi tìm cách xoay chuyển tình thế. Biết thằng Tin là đứa không chịu để ai nói nặng, tôi nhún
vai :

- Tao đang nghĩ coi tại sao mày lại dốt đến mức không giải được bài toán này . Đây là toán

dành cho cấp một !

Tin trúng kế ngay . Bị chạm nọc, nó giật phăng cuốn tập :

- Em mượn anh giảng bài chớ không mượn anh xài xể !

Tôi mừng rơn trong bụng. Nhưng ngoài mặt vẫn làm bộ làm tịch :

- Để cuốn tập đó ! Trước khi giảng tao phải chỉ cho mày cái dốt của mày chớ xài xể cái gì !

Tin không thèm nghe tôi nói hết câu, nó cuộn cuốn tập lại cầm tay và phấp ra cửa :

- Em cóc cần anh giảng ! Em qua hỏi thằng Luận con chú Thảo .

Tôi nghe như ai vừa nhấc cục đá khỏi vai mình.