BIÊN NIÊN SỬ XỨ PRYDAIN: VẠC DẦU ĐEN - Trang 277

Taran

cũng

xuống

ngựa. Với Eilonwy theo sát
gót, cậu chạy đến chỗ gốc
cây, chỉ sợ rằng sự mệt mỏi
và căng thẳng ngày hôm ấy
đã khiên ông lùn đâm ra
loạn óc.

“Thật là nực cười!” Doli

lẩm bẩm, lui đầu ra khỏi
gốc cây. “ Tôi không thể
nhầm lẫm đến thế được.”

Ông cúi xuống, nhìn

thật kỹ mặt đất và bấm đốt