CÁI ĐỒ TRỜI ĐÁNH. CÔ CỨ ĐỢI ĐẤY!!! - Trang 89

- Seny, Haray tao nhớ tụi mày quá huhu..._ Windy vượt qua mặt Rany

lao về phía Haray làm chàng ta mừng hụt, đã thế, lúc nãy bị bắt thì k thèm
khóc, bây giờ an toàn rồi thì khóc như chết cha chết mẹ.

- Ngoan, k sao rồi_ Haray ôm Windy vào lòng vỗ về.

- Huhuhuhuhuhuhuhuhuhuhu......_ Windy tiếp tục khóc

- Nín đi nào_ Seny xoa đầu.

- Huhu...hix hix...huhuhu_ vẫn khóc.

- Nói tao nghe, bọn chúng làm gì mày_ Haray vỗ về.

- Oaoaoa.........._ Còn khóc to hơn.

- Mệt mày quá, khóc hoài._ Seny bực bội gắt.

- Huhu.... Haray Seny mắng tui kìa_ Windy nũng nịu.

- Đc ùi, thương thương tao k mắng nữa, thương Windy nhất_ nó nựng.

- Oaoa tao sợ lắm Seny_ Windy lao vào lòng nó sụt sùi.

- Biết mà biết mà, tao sẽ trả thù cho mày. _( mồn nói vậy nhưng lòng lại

nghĩ, mày thì sợ cái nỗi gì? làm bộ)_ nó nhăn mặt.

- Tội nghiệp tình iu của tôi quá_ Haray súyt xoa

- Thương vk quá cơ_ nó an ủi.

- Ck thương vk thiệt hôm? Vậy hôm nào phải dẫn vk đi chơi đấy nhé_

Windy rụi đầu vào người nó, vẫn chưa thôi sụt sùi. Còn 3 người bọn hắn
đứng như trời trồng nhìn tụi nó diễn màn kịch nước mắt củm động mà dựng
hết cả tóc gáy.