CHÚ BÉ RẮC RỐI - Trang 27

Cộng đồng chia sẽ sách hay:

http://www.downloadsach.com

- Chứ má mày và anh Dự không bao giờ "xạc" mày à ?

- Hai người đó chẳng bao giờ rớ đến tập vở của tao . Thà vậy mà khỏe . Chớ như anh Vĩnh

thì thiệt ngán. Lật một trang ảnh lại hỏi: tại sao lại có con 2 này ? Lật một trang ảnh lại hỏi:

con 2

này ở đâu ra ? Cứ vậy suốt cả buổi tối . Tao ngồi tháo mồ hôi hột. May là cuối cùng má tao

giải vây cho tao .

- Giải vây cách sao ?

- Má tao kêu tao đi tắm rồi sau đó bắt tao đi ngủ.

- Anh Vĩnh mày không nói gì sao ?

- Nói chớ. Không biết ảnh nói gì mà má tao rầy ảnh. Ảnh nói lại . Má tao rầy tiếp. Ảnh lại nói

. Má tao la lên. Rồi anh Dự tao đi nhậu xỉn về tiếp hơi cho má tao . Ba người nói qua nói lại,

tao nằm nghe lộn xộn một hồi, ngủ khi nào không hay .

Tôi gật gù:

- Vì vậy mà mày tính học ngay lập tức ?

An vò đầu:

- Ừ. Anh Vĩnh tao hăm hễ lần sau về còn thấy một con 2 trong tập là ảnh đưa tao đi cải tạo

liền.

Tôi cười:

- Ảnh dọa vậy thôi .

- Ai biết được ! Nhưng tao học còn vì tao đã ngoéo tay với mày .

Thấy vẻ mặt nghiêm trang của nó, tôi hơi mừng trong bụng. Chợt nhớ đến vấn đề quan
trọng nhất, tôi hỏi:

- Nhưng tụi mình học chung ở đâu ? Ở nhà tao hay ở nhà mày ?

Nó phẩy tay: