“Được.”
Sau đó, điện thoại gác máy.
Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại mà sững sờ, giọng nói của Dư Phi
vẫn hoạt bát như trước, hiện giờ cậu sống rất tốt, dáng vẻ nào khốn cùng
giống như tôi vậy.
Sau khi cúp điện thoại, tôi mới về phòng làm việc mở máy tính, vào
web Baidu gõ vào Lưu Tầm, phút chốc một đống địa chỉ liên kết hiện ra.
Ảnh hậu trường của Lưu Tầm, các nhóm, tổ fan hâm mộ…
Tôi nhìn hoa cả mắt, ngay lúc không biết nhấn cái nào thì ánh mắt đột
nhiên chú ý đến một kết quả phía dưới.
Giấc Mộng Ban Đầu.
Kích chuột vào, sau đó, giao diện màu đen và trắng lập tức đập vào mắt.
Trên giao diện vô cùng đơn giản đó, viết bốn chữ Giấc Mộng Ban Đầu.
Nền đen chữ trắng, giống như một buổi truy điệu.
Tôi nghĩ thật lâu, rốt cuộc nhớ lại ID của mình ở diễn đàn đó, Tiểu Thổ,
lại không nhớ nổi mật mã.
Đành phải đăng kí lại một cái mới, sau đó đăng nhập vào diễn đàn.
Tôi kích chuột vào phần hội viên.
Quả nhiên có người nhường lại vé vào cửa, nhưng giá cao đến dọa
người.
Vé vào cửa ở ba hàng phía trước, vị trí rất tốt, có thể nhìn chính diện
sân khấu.
Tôi add QQ của người kia vào, nói tôi muốn mua, được không? Chờ
một lúc lâu, cô nói cô vất vả mới kiếm được vé vậy mà có việc không đi