CHÚNG MÌNH LẤY NHAU ĐI - Trang 62

Giăng lưới thành công rồi! Xán Xán mừng thầm ngồi xuống cạnh Cao

Vũ.

- Giao lưu gì nào?

Lúc này đương nhiên muốn biết lý lịch, Xán Xán hỏi:

-Anh quê ở đâu?

- Thành phố B. – Cao Vũ trả lời một câu ngắn gọn.

- Hình như không quá xa đây đâu.

Cao Vũ gật đâu.

-Thế anh đến đây là để làm việc à?

Cao Vũ ngẫm nghĩ:

-Thì coi như vậy.

Cái gì mà coi như vậy? Xán Xán cố nén cảm giác muốn mắng người

đối thoại, tiếp tục hỏi:

-Gia đình anh vẫn ở thành phố B chứ?

-Không, cả nhà tôi không ở trong nước.

-Vậy à? Một mình anh không quá cô đơn chứ?

Cũng tốt mà, tôi tự do quen rồi. – Cao Vũ nhún vai, vẻ mặt nhiên.

-Nhưng đôi khi cũng nhớ gia đình chứ, ví như nhớ món mì mẹ nấu,

món trứng rán hành của bà ngoại, nhớ câu chuyện ông kể… Cả nhà ở cùng
nhau tốt đẹp hơn chứ… – Xán Xán thao thao Iuyột về sự sống trên đời, nói
rồi hí hừng nhìn Cao Vũ.