CỨ LẠNH LÙNG ĐI RỒI ANH SẼ MẤT EM - Trang 67

- Chào - Mấy tên thám tử bước đi để lại đằng sau một cục tức lớn đang

đổ rầm rập vào người Vương Khang

- Anh hai của em chỉ thế thôi sao? - Hữu Tuệ đứng phía sau nãy giờ

cũng lên tiếng khinh bỉ. Nhỏ nở nụ cười chế nhạo anh

- Mày câm mồm đi - Vương Khang đang tức giận giờ Hữu Tuệ thêm câu

này nữa ko # j đổ dầu vào lửa làm Vương Khang tức càng tức hơn và đi
thẳng ra ngoài

- Anh hai... - Hữu Tuệ nhìn theo bóng anh và cau có

- Có chuyện gì vậy? thằng Khang đâu rồi con - Bà Liên bước từ trên gác

xuống

- Ko có chuyện j đâu mẹ. Anh hai vừa ra ngoài - Hữu Tuệ cười trừ

- Ừ...có lẽ tuần sau mẹ về Italy đấy - bà Liên bước tới ghế sofa và ngồi

xuống

- Mẹ đi sớm vậy. ko ở lại lâu lâu sao mẹ

- Mẹ về đây chỉ để đi thăm mộ ba con thôi mà. Về bên đó còn bao nhiu

việc nữa

- À mẹ gửi mấy thằng bên đó về làm vệ sĩ riêng cho con nữa đi. Chứ con

có mấy thằng ít quá. Anh hai lấy hết của con rồi

- Biết rồi.