“Người Yến Vương đưa về, ngươi nhìn xem, rất có khí chất! Mặt giống
nhau thật, nhưng một người đứng ở đó liền như là tiên nữ, còn người kia…”
Đại thần Ất lắc đầu.
= =! Các ngươi, âm thanh quá lớn, ta nghe được!
“Các ngươi có ý kiến gì? Nói lớn cho trẫm nghe một chút?” Hoàng
thượng nhìn hai chúng ta một thoáng rồi đột nhiên mở miệng, cả triều đình
bỗng nhiên chìm trong tĩnh lặng.
“Hồi bẩm hoàng thượng, là thật tự nhiên nhất định sẽ là thật. Cho dù có
người cố ý hóa trang giống ta như đúc cũng không dùng được-. Có vài thứ,
là không thể nhái giả-.” Tên giả mạo kia nhẹ nhàng hành lễ, chậm rãi nói,
hoa tay múa chân có phong thái mùi vị bất dung xâm phạm.
“…” Vị cô nương này, là cướp lời thoại của ta.
Hoàng thượng thản nhiên mỉm cười gật đầu, sau đó lộ vẻ khinh bỉ nhìn
về phía ta. Ý tứ kia là: Ngươi nhìn người ta xem!
Các đại thần thấy phản ứng của hoàng thượng, trong ánh mắt nhao nhao
lộ ra càng thêm tin chắc tên giả mạo kia mới thật sự là Linh Sơn Thánh Nữ.
Ta nộ, biết rất rõ ràng ai mới là thật, còn cố ý gây sức ép, ta cũng không
thèm so đo, vậy mà ngươi bây giờ còn ngang nhiên lừa dối mọi người!
Cho nên, lão nương ta không thuận! Ta không nói một lời, còn trơ mắt
nhìn lại Hoàng thượng vẻ khiêu khích. Ngươi muốn nhẹ nhàng như vậy
ngồi xem diễn tuồng sao? Không có cửa đó đâu.
“Như vậy, ngươi lại có gì để đối đáp?” Hoàng thượng thấy ta hồi lâu vẫn
chưa lên tiếng, không thể làm gì khác hơn là đặt câu hỏi với ta, muốn đánh
vỡ cục diện bế tắc.