cũng không có tư cách biết lệnh bài này đích thực dùng như thế nào!”
Giọng ta không lớn nhưng vô cùng rõ ràng.
Chúng quần thần sắc mặt đột nhiên trắng bệch.
“Tiểu Chu Tước.” Ta dùng thanh âm thở nhẹ mà người ngoài không thể
nghe rõ nói nhỏ với Tiểu Chu Tước lúc này đang hóa thân thành con chim
nhỏ cùng trà trộn vào, đang đậu trên vai Tiểu Lôi.
Tiểu Chu Tước lập tức hội ý, bay ra khỏi đại điện.
Ta cười thầm, xuất ra dtdd giả chỉ thẳng ra nền trời, thay đổi một loại
ngữ điệu thần thánh chậm rãi niệm: “Ta nhân danh Thánh Nữ Linh Sơn đời
thứ hai, triệu hoán Linh Sơn thánh thú, Chu Tước!”
Vừa dứt lời, chỉ nghe thấy ngoài đại điện một tiếng kêu dài. Ta đi ra đại
điện, mọi người cũng lần lượt theo ra nhìn xem đến cùng. Trên bầu trời bên
ngoài đại điện, Tiểu Chu Tước đã hiện nguyên hình, chậm rãi hướng đến
trước điện bay tới. Đây là lần thứ hai ta thấy Tiểu Chu Tước hiện nguyên
hình, vốn thân thể to lớn đã tản ra thứ ánh sáng thần thánh, lần này lại dưới
ánh mặt trời chiếu rọi, sự hiện diện càng thêm thần thánh.
Tiểu Chu Tước cũng không vội vã bay xuống, mà tao nhã…ở giữa tầng
không bay lượn vài vòng, thỉnh thoảng còn kêu vang vài tiếng, sau đó mới
từ từ đáp xuống khoảng sân rộng trước đại điện. Ngửa đầu, cao ngạo nhìn
mọi người liên can trước mắt, ánh mắt lãnh khốc mê ly, vô tình – âm thầm
tuyên bố người và thần khác biệt. Rất nhiều đại thần không chịu nổi cảnh
tượng rung động trước mắt, bất giác bắt đầu quỳ lạy.
Tiểu Chu Tước … đây là … diễn kỹ nhất lưu! Trong lòng ta thầm than.
Ta chậm rãi đi đến chỗ Tiểu Chu Tước. Tiểu Chu Tước thấy ta tới gần,
dùng đầu nhẹ nhàng cọ cọ vào gáy ta, tỏ vẻ thân thiết. Ta khẽ vuốt đầu Tiểu
Chu Tước, sau đó nhảy lên lưng nàng. Tiểu Chu Tước giương cánh bay lên,