CUỒNG ĐỒ TU TIÊN - Trang 265

mua thêm lá bùa và đan sa trở về chế không ít Ẩn Thân Phù, Thần Hành
Phù các loại lá bùa trốn chạy để khỏi chết.

Vậy mà Diệp Không vẫn là không yên lòng, những lá bùa này đối với

phàm nhân mà nói thì rất lợi hại, nhưng đối với bọn Phạm Cửu Xà căn bản
không có tác dụng gì, vì vậy hắn lại nghĩ tới Ảnh Ngọc.

Ảnh ngọc ở bên trong có võ công thần kỳ, nếu như có thể luyện được

nhuần nhuyễn, phối hợp với Ngũ Hành Thăng Tiên Kinh, hơn nữa dùng
tầng tầng lớp lớp lá bùa, thoát được Phạm Cửu cũng là điều không khó.

Diệp Không chưa quên Ảnh Ngọc võ công, Lô Cầm cái tiểu nha đầu này

cũng không quên, nàng cảm giác là gia bảo ngọc võ công ở bên trong bị
Diệp Không hiểu thấu đáo hết rồi, rất có lợi, vì vậy liền năn nỉ Diệp Không
đem dạy cho nàng.

Diệp Không cũng không cự tuyệt, nam nữ phối hợp, luyện công không ít

phiền lụy, tuy nhiên Lô Cầm không giống như mấy muội muội ở Tàng
Xuân lâu, không có vú lớn mông mập như vậy, nhưng cái xinh đẹp của tiểu
cô nương không phải như vậy mà đó là một vẻ đẹp khác.

Thời gian thấm thoát trôi đi bây giờ Diệp Không cũng đã mười bốn tuổi.
Nắng như thiêu như đốt, không hề có một cơn gió nào, các phòng ốc

phía trên cao bị ánh nắng thiêu đốt, nhìn lớp sơn bên ngoài như đang toát
mồ hôi ra vậy. Tán lá của các cây cổ thụ trong tiểu viện không hề lay động,
đều bị nắng chiếu vào rủ xuống như đang buồn ngủ.

Mùa hạ sau buổi cơm trưa đúng là thời gian nghỉ ngơi tốt nhất, Thế

nhưng cái tiểu viện ở bên trong Diệp phủ có một thiếu niên mặc thanh quần
áo màu xanh, ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn trong nội viện.

- Tiểu Cầm, Không nhi sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Mặt trời đang

chiếu như thiêu như đốt, mèo chó cũng biết tìm bóng cây che nắng mà nghỉ
ngơi, mỗi ngày lúc giữa trưa các ngươi đều ra dưới ánh thái dương bạo
chiếu mấy canh giờ, không sợ thời tiết nóng nực hay sao?

Trong phòng, Trần Cửu mẫu lo lắng nhìn nhi tử đang ngồi bên ngoài.
- Mẹ nuôi cứ yên tâm đi, mẹ cứ nhìn trên trán Diệp Không ca ca làm gì

có đổ giọt mồ hôi nào.