vì nhi tử.
Cũng khó trách, người mẹ nào không hy vọng nhi tử giỏi đây, huống chi
đại lục Thương Nam quan niệm tử quang mẫu quý, nếu như Diệp Văn Diệp
Võ có tiền đồ, nàng cũng danh chính ngôn thuận trở thành chính thê rồi.
- Phu nhân xin yên tâm, Tiểu Hồng nhất định cố gắng, không để người
thất vọng.
Tiểu Hồng lập tức nói.
Nhị phu nhân biết muốn thủ hạ làm việc thì phải cấp cho chút lợi ích, lại
xoa xoa đầu Tiểu Hồng cười nói:
- Tiểu Hồng, ta biết ngươi lòng dạ cũng cao, muốn làm phượng hoàng,
sở dĩ ta vẫn không cho ngươi hầu hạ lão gia, ta đã nghĩ rồi, sau này đem
ngươi gả cho A Võ làm thiếp, khi hắn công thành danh toại, ngươi cũng
được hưởng phúc, chỉ cần ngươi làm tốt việc này, ta bảo đảm làm ngươi hài
lòng, được chứ?
Nếu là dĩ vãng, Tiểu Hồng nhất định hài lòng. Diệp Võ vẫn nhìn nàng
chằm chằm, tuy rằng Diệp Võ không phải bạch mã vương tử trong lòng
nàng, nhưng đó là tam thiếu gia, nếu có thể gả cho tam thiếu gia, cũng coi
như một bước lên mây.
Nhưng hiện tại Tiểu Hồng cũng không nghĩ như vậy, lòng của nàng đột
nhiên xuất hiện một thân ảnh thiếu niên, không biết vì sao, đột nhiên như
vậy, cái tên kia tính tình xấu xa nhưng trong lòng nàng không bỏ xuống
được.
- Sao? Ngươi không muốn à?
Nhị phu nhân nhìn Tiểu Hồng, không hờn giận hỏi thăm.
- Nguyện. . . Ý, nguyện ý
Tiều Hồng không dám cự tuyệt, lại đang suy nghĩ, nếu như nhị phu nhân
biết mình thích chính là Diệp Không, sẽ có phản ứng gì đây?
Nhưng tiểu tử kia ngu ngốc, không hiểu được phong tình, phải làm sao
bây giờ?
Diệp không cũng không biết có vô số nha đầu nhớ thương hắn. Hắn còn
đang cân nhắc tấm trận phù kia, cân nhắc hơn phân nửa buổi tối, cảm thấy
mình cơ bản nhìn đã hiểu rõ tấm trận phù, liền bắt đầu bày binh bố trận.