Lúc này khóe mắt nhìn thấy bóng dáng Lạc Vũ, lập tức vẻ mặt tươi
cười, mãnh liệt cúi đầu xuống tới: “Thiếu chủ nhân sớm, thiếu phu nhân
sớm.”
Lạc Vũ đứng ở sau vị thiếu chủ nhân, nghe tiếng ‘thiếu phu nhân’, cau
mày.
Mà vị thiếu chủ nhân kia thì thản nhiên gật đầu: “Sớm.”
Một bên giơ tay lên, nhìn xuống, chậm rãi nói: “Chúng sư đệ sư muội
vấn an ngươi, trả lời.”
Mà Tiểu Ngân bị hắn để ở trên tay, nghe tiếng hắn bảo, nghẹn khuất mà
cong miệng lên, tức giận đến mức lông dựng hết
lên mà không dám nói gì, chỉ nhếch đầu lên, giơ móng vuốt về hướng
mọi người, ý bảo ‘sớm’.
Quần hùng trầm mặc, thiên địa trong nháy mắt yên tĩnh như lúc ban đầu
khai thiên lập địa.
Ngây ra như phỗng, mọi người hỗn loạn trong gió, kể cả Lạc Vũ.
Còn vị thiếu chủ nhân kia vẫn nhất phái lạnh nhạt, thần sắc không một
tia ba động, hướng về đám người sư đệ sư muội phất tay, sau khi Tiểu Ngân
nói sớm thì nâng bước hướng phía trước mà đi.
Một bên thản nhiên nói: “Choáng váng sao? Hải Thần tông ta không
chứa người bị choáng váng, nhường đường.”
“Khụ khụ, thiếu chủ nhân…”
“Cái này, cái này… Nó…”