ĐẶC CÔNG HOÀNG PHI - Trang 1935

Đó là chính là ân cứu mạng.

Thí Thiên chính là đưa tâm phúc thân cận nhất của mình đến bênh cạnh

nàng.

Sau khi đã rõ ràng, Lạc Vũ nhíu mi con người trở nên thâm trầm, trong

mắt hiện lên vẻ kiêu ngạo cùng yêu say đắm.

Lập tức, cũng không hỏi ý Vân Thí Thiên, khẽ cười nói: “Nếu giao cho

ta xử phạt, vậy hay là làm cho ta hết giận đi.

Ba người các ngươi đừng đi quấy rầy Lạc Lê, hãy đi Hỏa Ma làm thủ hạ

cho Vương Hầu, bán mạng cho ta đi.

Lúc nào ta hết giận rồi, các ngươi lại trở về.”

Lời này vừa nói ra, Yến Phi, Yến Trần, Yến Lâm ba người nhất thời

mừng rỡ: “Rõ, đa tạ Vương phi nghiêm phạt.”

Đi hắc ngục, tất sẽ chỉ có đường chết.

Mà nếu đi Hỏa Ma liều hết mạng bọn họ giúp Lạc Vũ chấn định giang

sơn, so với bị đi Hắc Ngục thì hình phạt quả thật rất nhẹ, rất nhẹ rồi.

“Ngươi không cần xem mặt mũi của ta.” Vân Thí Thiên ôm Lạc Vũ.

Lạc Vũ tựa vào lòng Vân Thí Thiên, cười cười nói:”Không phải, ta mới

thành lập Trung Võ Môn ở Hỏa Ma, căn cơ còn yếu nên cần người quản lý
cùng giúp sức.

Bọn họ tố chất rất tốt, lại là chưởng quản có năng lực, nếu giết đi thật là

tổn thất nhân tài, cũng miễn cho người khác nói ta lòng dạ hẹp hòi, không
biết tha thứ, tha được thì tha thôi, nhất cử lưỡng tiện.”