“Nước cờ dở , nước cờ dở, tiểu cô nương, kỳ nghệ của ngươi thật là
không thể chấp nhận được nha.”
Một lão nhân tóc trắng như tuyết, bộ dáng tiên phong đạo cốt hạ xuống
một quân cờ, lắc đầu ngẩng lên nhìn nam tử một thân thanh sam trước mặt,
Lạc Vũ.
Thật sự là đi nhầm một chút là hỏng cả bàn cờ.
Lạc Vũ sắc mặt không đổi, chỉ nhàn nhạt cười, nói: “Ta vốn là không
biết chơi cờ vây, để cho Hội trưởng thất vọng rồi.”
Thần sắc vẫn trấn định tự nhiên, tuyệt không bởi vì bị Khôi Thủ của
Hiệp hội Dược sư nhìn thấu thân phận mà trở nên hốt hoảng.
“Nếu không biết, vậy cũng không nên quá cố sức, tránh cho bị thua rối
tinh rối mù.”
Khôi Thủ ung dung buông xuống quân cờ trên tay, bưng lên chén trà
xanh bên cạnh mà uống một hớp, từ từ nói.
Một câu hai ý nghĩa, Lạc Vũ sao lại nghe không hiểu.
Lập tức, Lạc Vũ khẽ cười: “Nếu là sợ thua, vậy thì cần gì phải đánh cờ.”
Đồng dạng một câu hai ý nghĩa.
Khôi Thủ của Hiệp hội Dược sư nghe vậy, con mắt lần đầu tiên liếc nhìn
Lạc Vũ một cái.
Lông mày tuyết trắng khẽ nhúc nhích, để chén trà trong tay xuống, cầm
lấy cái hộp Lạc Vũ mang tới, nhìn thoáng qua đan dược bên trong.
Vật này có thể thay thế được ma đan cùng ma tinh thạch.
Thật là một thứ rất tốt, rất có tiềm lực, nhưng là…