“Đúng vậy.” Giá Hiên Mặc Viêm vừa nói ra, Minh Trần Dạ lập tức vỗ
tay một cái.
“Phi Vũ Quốc Vương, thỉnh ngươi ăn ngay nói thật.” Hải Mặc Phong
lập tức bức bách.
Phi Vũ Quốc Vương nghe vậy trên mặt hiện lên một tia xấu hổ, có mấy
lời hắn không muốn nói đấy.
Năm đó, hắn không biết Giá Hiên Song là muội muội của hắn, nhưng là
Giá Hiên Song biết rõ.
Lại bởi vì cha hắn cô phụ mẫu thân nàng, ném bỏ nàng, bởi vậy một
lòng trở lại báo thù, thế muốn hắn và cha hắn đau lòng, cũng làm rõ nỗi khổ
tâm của nàng.
Bởi vậy, hắn sợ chính là Giá Hiên Song để cho Vân Thí Thiên đến báo
thù.
Cho nên, cũng một mực phòng bị và đối địch với Vân Thí Thiên.
Đồng thời trong lòng cũng có oán hận, cho nên mới giúp đỡ Mặc Viêm
đoạt Lạc Vũ.
“Mẹ ta cho tới bây giờ chưa nói qua bất luận cái gì các ngươi không
đúng, mẹ ta là tuyệt đối người tốt.” Nghe xong Phi Vũ Quốc Vương lúng
túng nói ra, giọng nói củaVân Thí Thiên lạnh lùng nói ra.
Mẹ hắn xác thực cái gì đều đã cùng hắn từng nói qua, không có yêu,
cũng không có hận.
“Oan gia nên giải không nên kết, nghĩ lúc trước cho Thí Thiên mới sinh
ra đeo lên cái dây chuyền này, kỳ thật đã nói rõ rất nhiều thứ.”