nói.
Bất quá lời nói kia lại thực sắc bén.
Quân vương Vọng Thiên Nhai, ngay cả lễ vật của Phạm Thiên các chủ
của hắn cũng không dám nhận.
Lời này nói ra ý thứ nhất chính là nói quân vương Vọng Thiên Nhai sợ
Phạm Thiên các.
Đồng thời càng nhiều ý ám chỉ, Vân Thí Thiên thích nữ nhân xấu xí.
Từ lúc Phật quân vương trở về, Vân Thí Thiên tại sao lưu lại nữ nhân,
Phật Tiên Nhất Thủy thế lực lớn ai không biết.
Xấu nữ, vẫn không có tình cảm đối với phụ nữ – Vân Thí Thiên, thích
một xấu nữ.
Chuyện này quả thực là truyện cười số một của Phật Tiên Nhất Thủy.
Vân Thí Thiên tựa vào ghế kỳ lân, nghe vậy lạnh lùng nhìn lướt qua
người trung niên phía dưới, hiển nhiên không có ý định lên tiếng, khóe mắt
khẽ quét qua Lạc Vũ một cái.
Cư nhiên thật sự đem chuyện này giao cho Lạc Vũ xử lý.
Lạc Vũ thấy vậy khẽ nhếch mày một chút, buông bàn tay đang lôi kéo
của Lạc Lê ra, chậm rãi điều chỉnh vạt áo, rồi từng bước đi ra.
Mặt mang nụ cười, thong dong mà tao nhã, nhìn xuống lễ vật một đám
nữ tử tuyệt sắc bên dưới.
“Muốn biết quân vương của ta khẩu vị đặc biệt hay không đặc biệt, như
thế nào, người có muốn cùng các nàng cùng nhau nghiệm chứng?” Giọng
nói lướt nhẹ, giống như gió xuân thổi qua, không mang theo một tia ác khí.