ĐẠI ĐƯỜNG TỬU ĐỒ - Trang 1982

- Thiếu gia, loại địa phương này, ngài như nào có thể đến? Để Tú Nhi an

bài là được.

Tiêu gia ở Trường An này, gọi Tiêu Duệ là “thiếu gia” cũng chỉ có một

mình Tú Nhi. Tú Nhi từ Lạc Dương đã bắt đầu trở thành thị nữ của Tiêu
Duệ, thủy chung bướng bỉnh gọi xưng hô ban đầu, thời gian dài, điều này
trở thành một loại “chiêu bài” độc nhất vô nhị của Tú Nhi ở Tiêu gia.

- Tú Nhi, vừa lúc ta muốn tìm ngươi. Eo lưng của Huệ Phi nương nương

có chút mỏi mệt, ngươi cầm rượu thuốc ta ngâm tốt tới, thoa lên cho nàng
một chút.

Tiêu Duệ cười nói.

Đã thật lâu Tiêu Duệ không có tiếp tục “phát mình” rượu phương, thứ

nhất là không có thời gian và tinh lực, thứ hai hắn cảm thấy trước mắt bốn
loại rượu lớn của tửu phường Tửu Đồ cũng đủ tiêu thụ, nếu hắn tiếp tục lục
tục “chế” ra những loại rượu nổi danh của đời sau, sợ sẽ lũng đoạn thị
trường rượu của Đại Đường nên thôi, mình ăn thịt cũng cho người khác
uống chút canh đi. Nếu không, nghiệp rượu Đại Đường gần như là một nhà
tửu phường Tửu Đồ độc đại cũng không phải chuyện gì tốt.

Nhưng lúc nhàn rỗi, Tiêu Duệ vẫn làm cho Tú Nhi cầm phương thuốc

của mình, ngâm một ít rượu thuốc trị liệu té bị thương và cơ thắt lưng vất
vả mà sinh bệnh. Trong phủ phàm là ai có loại đau xót này, liền có thể thoa
bên ngoài.

Tú Nhi ứng lời, ôm một vò rượu thuốc đi phòng ngủ của Võ Huệ Phi.

Kỳ thật, phòng ngủ này nói đúng hơn hẳn là phòng ngủ của Tiêu Duệ và

Lý Nghi, Võ Huệ Phi trực tiếp ở lại trong phòng ngủ Lý Nghi, Tiêu Duệ đi
nơi khác.