miệng Tiêu Duệ con rể hắn, lại mang một hương vị nói giỡn giữa vãn bối
với trưởng bối. Mà Lý Long Cơ cẩn thận thưởng thức, thật đúng là cảm
thấy câu thơ này miêu tả chân thật nhu tình mật ý giữa hắn và Võ Huệ Phi,
cho nên, không chỉ có không tức giận, ngược lại trong lòng lại sinh ra một
chút nhu hòa.
Võ Huệ Phi chậm rãi khoát tay áo, tiếng nhạc chấm dứt dáng múa của
nàng cũng chợt ngừng lại. Nàng duyên dáng đi xuống sàn nhảy bước trở về,
trên đường lúc đi ngang qua bên người Tiêu Duệ, trong mắt mờ hồ phát ra
một chút giận dữ khiến Tiêu Duệ xấu hổ cúi đầu.
Cái gọi là câu thơ vài ý nghĩa, nghe vào trong tai người khác nhau, liền
hiểu theo hàm nghĩa không giống.
Vui mừng và nhu tình của Lý Long Cơ nổi lên, mà trong lòng Võ Huệ
Phi thì có chút phức tạp nói không ra là loại tư vị gì, chung quy cảm thấy
trong câu chữ của Tiêu Duệ có hương vị nói không rõ.
Lý Hiến cao giọng cười to nói:
- Quả nhiên là tài tử Tửu Đồ thanh danh hiển hách. Hoàng thượng, tài
thơ của Tiêu Duệ quả nhiên xuất chúng, xuất khẩu thành thơ, làm người ta
tán thưởng.
Dừng một chút, Lý Hiến lại nói:
- Hoàng thượng, chúng ta và hoàng thượng Huệ Phi nương nương ẩm
yến trong Phù Dung Viên, cảnh đẹp như thế không ngâm thơ thật sự là rất
đáng tiếc.
Ý tứ của Lý Hiến, vốn là muốn nhân cơ hội xem tài thơ của Tiêu Duệ.
Nhưng lời hắn còn chưa nói xong đã bị Thọ Xương công chúa đối diện cắt
đứt: