Dừng một chút, Lý Hiến lại nói:
- Hoàng thượng, chúng ta và hoàng thượng Huệ Phi nương nương ẩm
yến trong Phù Dung Viên, cảnh đẹp như thế không ngâm thơ thật sự là rất
đáng tiếc.
Ý tứ của Lý Hiến, vốn là muốn nhân cơ hội xem tài thơ của Tiêu Duệ.
Nhưng lời hắn còn chưa nói xong đã bị Thọ Xương công chúa đối diện cắt
đứt:
- Hoàng thượng, Ninh Vương huynh, thần muội nghe nói thái tử điện hạ
tài trí nhanh nhẹn, hôm nay sao không mời thái tử điện hạ tức cảnh ngâm
một bài thơ, cũng để cho chúng thần muội mở nhãn giới.
Lý Hiến sửng sốt, nhưng mỉm cười lơ đễnh, gật đầu.
Mà Lý Long Cơ lại nhíu mày. Ai chẳng biết, thái tử hiện tại Thịnh
Vương Lý Kỳ lúc trước còn trẻ ham chơi, không có được bao nhiêu sách,
trên phương diện văn học này không có bao nhiêu bản lĩnh, muốn để hắn
ngâm thơ đó chỉ là làm khó hắn. Lý Long Cơ biết, Thọ Xương công chúa
ủng hộ Khánh Vương Lý Tông kế thừa ngôi vị hoàng đế, bởi vì Lý Tông
luôn rất thân cận với Thọ Xương công chúa, cảm tình cũng tốt lắm, lần này
cố ý nêu vấn đề, đơn giản là nhân cơ hội nhục nhã Lý Kỳ một chút thôi.
Võ Huệ Phi lại thầm mắng trong lòng vài tiếng nhưng nàng cũng không
có cách nào, cuối cùng không thể trực tiếp đi ra nói Lý Kỳ không hiểu
ngâm thơ chứ? Phải biết rằng, Thịnh Đường là một quốc gia thơ ca, gần
như mỗi người đều có thể ngâm ra mấy bài thơ. Cái gọi là đọc quen ba trăm
bài thơ Đường, không biết làm thơ cũng sẽ làm được thơ, sinh hoạt trong
một bầu không khí như vậy, không biết ngâm thơ quả thật là một chuyện
tình mất mặt nhất.
Lý Kỳ mặt đỏ tai hồng đứng dậy, nhìn qua phía Tiêu Duệ bên cạnh.