Tiêu Duệ bỗng nhiên xoay người, đi dọc theo đường cung u tĩnh bước về
phía Văn Đức điện.
Lúc bước trên thềm đá rộng rãi ở Văn Đức điện kia, Tiêu Duệ ngẩng đầu
nhìn màn đêm tối đen, phương đông đã bắt đầu sáng lên, một ngày mới sẽ
bắt đầu rồi.
Quần thần trong điện đứng cúi đầu, mà Lý Long Cơ dưới sự hầu hạ của
Cao Lực Sĩ và vài thái giám chậm rãi mà thưởng thức trà.
Hoàng đế không cho phép bọn họ lui ra, quần thần tự nhiên không dám
lui, liền im lặng đứng ở trong điện gần một canh giờ, một số lão thần chân
cũng đứng đến run lên, bắt đầu run rẩy, hoàng đế vẫn không có ý tứ tan
triều.
Quần thần không biết rốt cuộc hoàng đế muốn làm cái gì, trong lòng mỗi
người đều bắt đầu lo sợ bất an. Nhất là đám hoàng thân quốc thích đi lại
gần gũi với Lý Hiến này, lại cảm thấy lo lắng, sợ hoàng đế mở miệng, tai
hoa sẽ rơi xuống đầu chính mình.
Kỳ thật Lý Long Cơ ngược lại thật có chút “oan uổng” những người này.
Tuy rằng bọn họ mơ hồ biết Lý Hiến có chút lòng không cam tình không
nguyện đối với việc mất đi ngôi vị hoàng đế, nhưng hôm nay Lý Hiến mưu
nghịch bức vua thoái vị, bọn họ quả thật là không ngờ. Không ai nghĩ tới,
Lý Hiến luôn tao nhã lại có lá gan to như vậy, lại làm ra chuyện tình đại
nghịch bất đạo như vậy.
Tất cả hoàng thân quốc thích và văn võ đại thần cả triều đình Đại Đường
đều ở trong điện, một đám đông nghìn nghịt, như thế nào cũng có hai trăm
người đi. Một đạo chiếu thư nghiêm khắc của Lý Long Cơ, làm tất cả
những ai nên vào triều không nên vào triều đều vội vàng tới nơi này.
Một số thần tử thậm chí sợ hãi mà hoài nghi, hoàng đế nổi giận mà bạo
ngược sẽ điên cuồng tới trình độ tru giết tất cả người trong điện này cùng