- Tiêu Duệ, bổn vương đang đợi hồi phân giải, đợi đến đứng ngồi không
yên đây, ngươi mau nói cho bổn vương biết Trư Bát Giới kia có mời được
Tôn hầu tử quay trở lại hay không? Có bắt được hoàng bào quái cứu được
Đường Tam Tạng pháp sư hay không?
Tiêu Duệ trầm ngâm một lát, thầm nghĩ ngày đó mình viết đến hồi ba
mươi "Tà ma xâm chính, pháp ý mã ức tâm viên", lại nghĩ nói cho hắn nghe
một đoạn tiếp đó nhưng lại lo lắng bởi vì vậy mà hắn sẽ dây dưa với mình,
đành qua loa đại khái lấy một cái lý do là chưa "suy nghĩ kỹ" thay đổi chủ
đề, nói ngày sau tiếp tục viết sẽ mời Thịnh Vương điện hạ đính chính chỉ
điểm vân vân. . .
Lý Kỳ thất vọng thở dài một hơi, vốn định tiếp tục bức bách Tiêu Duệ
để cho hắn ngay tại đây viết một chương mới, sau lại thấy hoàng tỷ của
mình bộ dạng thất thần mới mạnh mẽ kìm chế xuống, nhớ tới chính sự ngày
hôm nay gọi Tiêu Duệ tới.
Lý Kỳ thở dài, loại than thở này phát ra từ miệng tên thiếu niên có chút
không đúng:
- Tiêu Duệ à, bổn vương tiến cử ngươi với mẫu phi, vốn là một phen ý
tốt, bản ý là muốn ngươi thi triển tài học ở trước mặt phụ hoàng và mẫu phi,
cũng tìm được một cái xuất thân tốt. Tốt xấu gì ngươi cũng là con trai của
Tiêu Chí Trung, sao có thể sống mãi trong dân gian? Nhưng mà. . . Truyện
Đại Đường Tửu Đồ
Lý Kỳ liếc nhìn Lý Nghi một cái:
- Nhưng mà, phò mã gia tiểu tử Dương Hồi một lòng đối nghịch với bổn
vương, hắn cố ý chạy đến chỗ mẫu phi nói công phu ủ rượu của ngươi từ
trước tới nay có một không hai, nói ngày sinh nhật của mẫu phi là ngày vui
của thiên hạ, muốn ngươi ủ ra một loại rượu cổ kim chưa từng có chúc thọ
cho mẫu phi, mẫu phi nhất thời cao hứng liền phê chuẩn.