ĐẠI THIẾU GIA, EM LẠY CẬU! - Trang 281

-“Tao biết mày giỏi rồi, tập trung vào, trèo cho nó cẩn thận…”

-“Ôi trời, đá thế kia em còn trèo được nữa là thang…dễ ợt ý à…”

Cái con ranh này, lắm mồm thật đấy, Thế Hiển hít hơi, cố nhịn nhục,

một tay ôm chân nó, vác trên vai, nhanh nhẹn đi xuống.

-“Em đã nói em trèo được rồi mà…”

-“…”

-“Cậu ơi thả em ra đi!”

-“…”

-“Cậu ơi em chóng mặt quá à…”

Vì cậu vác Sen, chân nó thì ở phía trước người cậu, đầu nó thì ở phía

sau, theo tư thế đâm thẳng xuống đất.

-“Cậu ơi em hoa mắt lắm, như bị chồng cây chuối ý, cậu ơi…em xin…

tha cho em…”

-“Cho máu chảy một ít vào não mày, không mày ngu quá!”

-“Rồi rồi, từ nãy tới giờ chảy bao nhiêu máu rồi, em thông minh lắm

rồi!”

Van xin rối rít, rốt cuộc cậu cũng tha, ném một phát con béo vào giường

của nó. Sen vừa nằm xuống đã cuộn chăn tròn được rồi, trời đất thoải mái
chết đi được, cả buổi nó ngồi trên hang, đau hết cả lưng.

Tiếng bụng hai đứa, không hẹn mà cùng kêu.

-“Á, cậu đói kìa?”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.