Cao Xuân Vỹ đưa tay lên xin nói:
- Còn thằng tướng Hình nghịch với mình thì sao?
Ngô Đình Nhu cười đáp:
- Số phận hắn đã định đoạt xong rồi. Bảo Đại đã đánh điện kêu hắn sang
Pháp…
- Nhưng nếu nó không chịu đi…?
- Nó không chịu đi cũng không được, vì Bảo Đại cũng đã bắt buộc phải ký
sắc lệnh huyền chức Tổng tham mưu quân đội quốc gia của nó. Trong 24
tiếng đồng hồ nữa, nếu nó không đi khỏi xứ này, sẽ bị coi là "một kẻ nguy
hiểm "bất tuân kỷ luật"… Không, nó không dám ngang ngược nữa đâu, vì
đến quan thầy của nó cũng đành chịu khuất phục, trong khi phải ngửa tay ra
xin đô-la để trả lương cho quân đội viễn chinh…
Nhìn qua bộ mặt hớn hở của đám đảng viên Cần Lao, Nhu nói:
- Quân đội quốc gia mất hắn, tất nhiên sẽ như rắn không đầu, phải lệ thuộc
chính phủ. Còn các lực lượng bổ sung như Bình Xuyên, Cao Đài, Hoà Hảo,
Pháp không cấp tiền cho để trả lương binh lính, không đánh cũng tan. Chỉ
có bọn Bình Xuyên, nhờ hai sòng bạc và nhà chứa gái, có đủ tiền tự túc, và
đang được Bảo Đại với Phòng Nhì cùng đám sĩ quan Pháp ủng hộ, mình
cần phải thanh toán trước. Chúng nó lại đang nắm giữ công an, cảnh sát đô
thành… Nhưng rồi ra chúng nó không đứng vững được lâu đâu, anh em cứ
yên trí. Tôi đã có cách…