Tống Mặc xoa xoa góc trán đang ẩn ẩn đau, y còn có thể bị sao chứ?
Ngủ được nửa đêm, hai cái tên không mời mà tới huênh hoang xông vào
phòng ngủ của y, tự cho là thông minh đối thoại ‘độ sâu cao’, vừa là chú
ngữ, vừa là linh hồn, vừa là gì đó gì đó. Có thể ngủ được mới lạ!
Họ cho rằng một kẻ từng bị sét đánh, đầu óc thiên phú dị bẩm này chỉ
một chú ngữ là có thể ru ngủ được sao?
Thống khổ là, y không chỉ không thể lấy súng dưới gối pằng pằng hai kẻ
này, còn phải giả vờ tiếp tục ngủ, may là diễn xuất tốt, không bị phát hiện
đang giả ngủ, nếu không, khẳng định sẽ có phiền phức không nhỏ. Kinh
nghiệm lịch sử cho y biết, biết quá nhiều, luôn luôn không có kết cục tốt.
Trừ các kiểu chết, chính là các kiểu chết.
Thế giới tốt đẹp như thế, không khí trong lành như thế, cuộc sống vừa
mới bước vào quỹ đạo, Tống Mặc không muốn lại chết lần nữa.
Quay đầu nhìn cửa sổ có song sắt, xem ra, song sắt gì đó đã không còn
tác dụng, y nhất định phải trang bị cửa chống trộm! Cửa chống trộm còn
không đủ, y phải học tập quan chính vụ thành Cary bị mình viếng thăm kia,
thiết kế cơ quan trong phòng ngủ.
Ai còn dám nửa đêm chạy vào phòng của y, thì phập phập chết hết luôn!
“Quản gia.”
“Ngài có gì phân phó? Lãnh chủ đại nhân.”
“Gắn cho ta mười cái khóa cửa, lại bảo địa tinh và chu nho thiết kế cơ
quan ở mỗi góc trong phòng ta, đặc biệt là đỉnh giường, hàn lồng sắt lên!”
Khóa, cơ quan, lồng sắt?