ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM - Trang 206

Anh liếc mắt cũng nhìn thấu lời nói dối của cô, nhưng không biểu lộ

dấu vết khẽ chạm lên gò má cô, nhẹ giọng an ủi, "Được rồi, cũng đã trễ,
nếu đau lòng như vậy, sau này đừng suy nghĩ về chuyện của trại trẻ mồ côi
nữa.... Tôi dìu em đi lên ngủ!"

"Em tự lên được!" Cô giãy giụa muốn xuống khỏi đùi anh.

Anh vội vàng ôm lấy thân hình nhỏ nhắn mềm mại muốn rời đi của

cô, xấu xa nói, "Không lẽ em định để tôi trở về khách sạn một mình sao?"

"A...." Cô đang do dự.

Ngay lúc đó anh đã bồng cô lên, bước về phía bậc thang lầu hai.

------

Phòng ngủ của cô thoáng đãng lịch sự thanh nhã, không khí tản mùi

thơm thoang thoảng thuộc về cô.

Anh ôm cô đặt lên chiếc giường lớn màu hồng mềm mại thoải mái....

Không hề báo trước, thân thể anh đã đè lên, nụ hôn xen lẫn tình dục

nghiêng trời lật đất đang đánh úp về phía cô.

"Ưm, đừng...." Cô khước từ nụ hôn tinh tế man dại của anh, không

ngừng xoay đầu.

Anh không cố ép, chỉ chống người lên, dịu dàng hỏi cô, "Làm sao

vậy?"

Cô nhìn anh với ánh mắt van nài, "Bây giờ em chỉ muốn ngủ một giấc,

có thể không?" Phải biết họ quen nhau tới nay, đây là lần đầu tiên cô cự
tuyệt đòi hỏi của anh.