ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM - Trang 823

Hai giờ chiều ở Mỹ, Đan Nhất Thuần ăn mặc xinh đẹp động lòng

người kéo Đàm Dịch Khiêm tuấn dật phi phàm đi ra khỏi nhà họ Đàm.

Hai tiếng giờ sau,họ sẽ tham dự buổi họp báo, song khi họ ngồi lên xe

kia, tiếng chuông điện thoại của Đàm Dịch Khiêm lại đột nhiên vang lên.

Đàm Dịch Khiêm liếc mắt nhìn số điện thoại trên màn hình, sau đó

nhấn nút trả lời.

"Dịch Khiêm, là em."

Rời khỏi Đàm Dịch Khiêm hai năm, Đường Hân cũng ít khi gọi điện

cho Đàm Dịch Khiêm, nhưng mỗi lần đều chúc phúc cho Đàm Dịch Khiêm
và Đan Nhất Thuần.

Đối với Đường Hân,giọng nói của Đàm Dịch Khiêm vẫn luôn dịu

dàng, "Ừ."

"Bây giờ anh có rảnh không? Em muốn nói cho anh một chuyện.

Chuyện này em...... Em vốn không muốn nói, bởi vì em luôn ích kỷ mà
muốn giành lấy tình thương yêu cả đời của anh. Nhưng mà nhìn anh và
Đan Nhất Thuần sắp đi vào nhà thờ làm lễ, em không chịu nổi sự căn rứt
lương tâm nữa, em nghĩ nếu ba năm trước đây không phải em một mực phá
hư tình cảm của anh và Tiểu Du, hôm nay người ở bên anh có thể là Tiểu
Du. Thế nên em muốn nói cho anh biết một chuyện có liên quan đến Tiểu
Du —— Thật ra thì, năm đó ở trại trẻ mồ côi người cứu anh không phải
em, mà là Tiểu Du!"