ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 1024

- Cậu có nghĩ rằng, trong chuyện này còn có uẩn khúc gì không? _ Hoàng

Lâm vuốt cằm suy nghĩ.

- … Uhm! Tớ cũng nghĩ thế. _ Kì Lâm đồng tình. – Mà nè, nãy cậu có

thấy thiếu thiếu gì không?

- “Thiếu”? Thiếu gì?

- Nhỏ Yuu đó.

- Uhm, sao?

- Sao hôm nay tớ thấy nó khác lắm nha, lúc vào nhà Gia Bảo, tớ thấy nó

tươi tắn lắm, nó còn cười với tui nữa chứ.

- Sao đâu, tớ thấy bình thường mà.

- Rõ ràng là có chút khác lạ. Ê, có khi nào cô ta giả ngây không?

- … Không phải chứ. Tớ nghĩ không đời nào một cô gái thông minh, xinh

đẹp lại muốn mình thành một người ngây ngây dại dại đâu.

- Gì? Cậu nói ai đẹp?

- À à không, hề, đó là ý kiến khách quan nhìn vào mà đánh giá thôi.

Chứ… với tớ, cậu là nhứt! Hihi, Kì Lâm là nhứt!

- Không được, phải làm rõ chuyện này mới được.

- Bằng cách nào?

- Thì… thì suy nghĩ chứ sao.

- Mà bực mình nha, nhỏ Na Na đi đâu mà biệt tích luôn, nhà không có,

trường không, hỏi ai cũng không biết. Định quy ẩn luôn hay sao vậy.
Hừm… _ Kì Lâm khoanh tay trước ngực, khói muốn bốc lên trên đầu.