ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 1049

- Mình mà ngồi trong đó thì không phải chạy xe đạp bốn bánh thế này

nữa.

- Ơ, em thấy nó cũng bốn bánh đấy thôi.

- Nhưng nắng không lo, mưa không sợ, vừa mát, vừa êm nữa.

- Thế ạ?

- Uhm!

- Vậy em cũng muốn đi.

- Thế sau này em học lái ô tô rồi chở anh nhé!?

- Ứ ự ư, em không chịu đâu.

- Chứ sao? Giờ anh chở em xe đạp rồi, sau này em phải chở lại anh chứ.

- Không, em mãi mãi chỉ muốn ngồi sau xe anh Quốc thôi. Anh Quốc

phải chở em mãi mãi.

- Thiệt hơm?

Gật gật

- Hi hi, thế để anh tập lái ô tô rồi chở em đi nhé!?

- Vâng ạ!

Cả hai cùng cười thật tươi và lại tiếp tục bon bon ngao du vi vu trên chiếc

xe đạp bốn bánh………..**

“Cộc cộc” _ cô lại gõ lên cửa lần hai.

- Anh nghĩ gì vậy?