ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 347

- Đến bao giờ mới xong? Hết cái shop này luôn chắc? _ cậu gắt.

- Em thích bé Na? _ Trâm Anh nhìn cậu.

- Chỉ cần thử hết là được đúng không? _ cậu giật bộ đồ trên tay chị Trâm

Anh rồi đóng xầm cửa phòng thay đồ.

- Chị ơi… ực… chị làm ơn… phù… nhẹ nhẹ giùm em! Em sắp ngẹt thở

rồi! _ cô thều thào.

- Yên nào, chịu khó đi. Cô có muốn bị rớt lúc đang đi không hả? _cô

nhân viên nạt.

- Cô đành mấm môi chịu đựng.

Huy ngồi ngoài ghế chờ đọc tạp chí nghe tiếng la thất thanh của cô bật

cười lên thành tiếng.

- Wao… _ chị trầm trồ khi thấy cậu bước ra.

- Được rồi chứ? _ cậu hỏi, mặt lạnh hơn tiền.

- Chưa!

- Đi thi chứ bộ đi biểu diễn thời trang chắc? _ cậu nổi cáu.

- Cái này không nên ở đây! _ Trâm Anh tháo chiếc kính trên mắt cậu đeo

thử lên mắt mình, vẫn dữ thái độ điềm tĩnh.

- Ồ cậu không bị cận! _ Trâm Anh ồ lên.

- Kệ tôi! _ cậu giật lại kính nhưng nhanh hơn chị đã giấu nó đi.