ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 651

- Thôi thôi được rồi, không nói nữa. _ Hoàng Lâm nhấc cánh tay cô đưa

lên cổ mình rồi cõng cô đi không cần xin ý kiến.

- Cậu làm gì đấy?

- Chả lẽ để cậu cà nhắt thế này, vào được trong đó mất bao lâu hở?

- Thả tôi xuống đi, Kì Lâm mà ghen thì phiền.

- Yên tâm, cô ấy rộng lượng và hiểu chuyện không hơi đâu để ý mấy

chuyện bé tẹo không đáng nói này đâu mà lo.

- Ý cậu nói tôi là người hẹp hòi không hiểu chuyện chứ gì?

- Công nhận con gái nói nhiều thật, trừ Kì Lâm của tôi ra.

- Hơhơ… đúng là…

- Chị giúp em cải tạo nắm đất khô cằn sỏi đá này giúp em với! _ Hoàng

Lâm nói rồi đẩy cô về chị nhân viên.

- Em nói quá rồi! _ chị nhân viên bật cười.

- À chị giúp em sửa “móng ngựa” cho chú ngựa háu đi này giúp em luôn

nhé!

- Này cái cậu kia, cậu hết nói tôi là đất rồi lại nói tôi là ngựa cuối cùng

cậu muốn biến tôi thành gì đây hả? Hả? Hả? _ cô hét vào tai Hoàng Lâm

- Ờ thì…

- … _ cô quắc mắc nhìn Hoàng Lâm.

- Thì là… ngựa ngựa đất.