ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 803

- Nội tới rồi a… _ khi Trâm Anh quay lại đã không thấy Thiên Tuấn đâu

nữa.

*Lời chào khó nói thế sao anh?* _ Trâm Anh gợn buồn.

- Ai vậy Trâm Anh? _ ngoại nhìn chị hỏi ý.

- Dạ bạn con ạ!

- Bạn? Phải hơm? Có thì nói à không ai ép nghen! _ nội nói.

- Dạ bạn thật mà.

- Tiếc là đội mũ che mất mặt rồi, nếu không thì… mà nhìn cao ráo thế

chắc chắn không phải hạng thường đâu hey? _ ngoại thêm nếm.

- Dạ con về trước, con chào hai nội ạ! _ Trâm Anh nói rồi rảo bước nhanh

khỏi đó để dấu đi gương mặt đang đỏ vì ngượng của chị.

- Ơ cái con bé này, cứ khi nào nói đến chuyện đó là có cái thái độ đó đó.

_ nội chẹp miệng.

- Mà lúc nãy con bé mới chào tui với ông là gì? _ ngoại hỏi.

- … _ nội ngửa cổ nhìn lên trời để lấy lại thông tin. – “Con chào hai

nội…” a ha con bé này đáng yêu quá cơ. _ nội tủm tỉm.

- Ông vừa nói gì?

- À không hà hà, ta đi ha.

- Rõ là… cái ông này. _ ngoại lườm yêu.

___o0o___

Bar…