ĐỒ KHỐN! SAO ĐỂ TÔI NHỚ CẬU- - Trang 960

- Nhưng nhiều thế này có 3 bé Na cũng không ăn nổi chứ đừng nói 1 bé

Na.

- Chị yên tâm! Em sợ lát nữa chị sẽ đòi làm nhiều hơn nữa í.

- Tại sao?

- Không sao cả, hi.

Trâm Anh lườm yêu.

……ooO

“Kính koong…” _ chuông cửa nhà nội vang lên cũng là lúc đĩa thức ăn

cuối cùng được cô đặt lên bàn.

- Na na, em ra mở cửa đi, chị đang dở tay chút.

- No no.

- Đi em.

- No là no, khách của chị thì chị phải ra mở chớ.

- Em khéo đùa, có ai biết chị ở đây đâu mà tìm chứ.

- Có đó, không tin chị tự ra mở mà xem.

- Hừm… lười cũng là một cái tội, em vừa mang tội đó. Chị đang dở tay

thiệt mờ.

Lắc đầu _ cô phồng má, lắc đầu khí thế.

“Kính koong…” _ chuông cửa lại vang lên lần nữa như đang hối thúc.