DƯƠNG TỪ HÀ MẬU - Trang 48

Có lòng tầm đạo bây giờ thảnh thơi,

*

* *

Phút đâu đồng tử ra mời,

Rằng: Tôn sư dậy, ngồi nơi hiên đào.

550.- Ba người khép nép bước vào,

Tới nơi hiên đào nghe tiếng ngâm thi,

Thi Rằng

Dốc tầm đạo, phải ở đâu xa

?

Gội tấm lòng người, có giải ra,

Theo nghĩa; bao đành làm phản nước ?

Có nhân: nào nỡ phụ tình nhà ?

Xưa nay đều chuộng đường trung hiếu,

Sách vở còn ghi lẽ chánh tà.

Năm phẩm rừng Nho săn sóc lấy

,

Ấy là đạo vị ở lòng ta.

Ba người nghe tiếng ngâm rồi,

Vào trước chỗ ngồi, quì xuống vòng tay.

Tri Niên lạy trước, lời bày,

Thưa rằng: Ngây dại xin thầy dạy phô.

Lão Nhan biết lũ mê đồ,

Hỏi rằng: Hà Mậu nói phô việc gì ?

Mậu rằng: Tôi thật ngu si,

Chẳng hay đời trước có chi lầm đàng ?

555.- Thầy rằng: mê đạo Hòa lan,

Trong tấm lòng chàng ước việc gì nên!

Mậu rằng: Lòng chẳng dám quên,

Một lời sau thác đặng lên Thiên đàng.

Lão Nhan giẹp chuyện hòa lan,

Hỏi rằng: Kìa gã họ Dương thưa gì ?

Mấy năm học đạo từ bi,

Vân du đã chán, việc gì đến đây ?