EUN-KYO BOI VI DAU NEN MOI LA Y - Trang 160

Tôi chợt cảm thấy hình như tai mình nóng lên, muốn rụt tay lại,

nhưng Eun-kyo lại không buông. Cô bé xòe bàn tay tôi ra, còn đặt
bàn tay mình lên tay tôi để so. Cô bé nắm tay mình lại rồi từ từ
cong từng ngón tay tôi lại nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô ấy. Tim
tôi đập thình thịch, mặt đỏ bừng, cố gắng chỉ nhìn thung lũng phía
đối diện. Không cần nhìn cũng biết, tay tôi đầy vết đồi mồi
của tuổi già, đen sì giống như cái cào đất, còn tay của Eun-kyo
trắng đẹp, thon nhỏ và mong manh. Tôi như cảm nhận được cả
tiếng thở và mạch đập của cô bé.

“Tay của ông như chiếc bọc nhỏ ấy, cứ như đang dùng chiếc

bọc nhỏ này gói lấy tay cháu vậy. Bàn tay của nhà thơ thật ra là như
thế này sao?”

Đáng lẽ phải giống như gà mẹ ôm lấy chú gà con mới đúng chứ

nhỉ!

“Sau này cứ mỗi khi đi bộ, cháu sẽ đều nắm tay của ông.”

Eun-kyo tự nói thế. Phía đằng xa, thấp thoáng có dòng sông

uốn lượn. Tôi chợt thấy đồng cảm sâu sắc với câu nói của
Stendhal vô cùng.

Theo như lời của Seo Ji-woo, điểm khác nhau giữa tôi và mọi

người đơn giản chính là sự cảm nhận khác nhau đối với “tay”. Trong
khoảnh khắc ấy tôi nghĩ, có thể đối với phụ nữ, tình yêu là thứ
tình cảm từ nơi sâu thẳm của tâm hồn chuyển sang cảm giác, còn
đối với đàn ông, tình yêu là từ cảm giác chuyển sang nơi sâu thẳm
trong tâm hồn.

Kết luận này và tình yêu tưởng tượng trong quan niệm của tôi

khác nhau quá. Trước khi gặp Eun-kyo, lúc nào tôi cũng nói như đinh
đóng cột rằng: bất kể đối với đàn ông hay phụ nữ, tình yêu chân
chính đều bắt đầu từ nơi sâu thẳm của tâm hồn, và cảm giác