EUN-KYO BOI VI DAU NEN MOI LA Y - Trang 163

Eun-kyo. Seo Ji-woo gì chứ, tiệc tùng gì chứ, vứt hết, bỏ hết khỏi
đầu cho nhẹ. Bây giờ tôi mới nhận thấy rằng, hóa ra cả ngày tôi
đợi thời khắc này đến nhường nào.

Tôi nghĩ không nên về nhà ngay, trong đầu tôi vô tình xuất

hiện ánh đèn rất đẹp của quán cà phê Z. Có lẽ ai đó đã nói đúng, yêu
khiến người ta trở nên thông minh hơn, hoặc cũng có thể khiến
người ta khờ dại hơn. Tôi quên sạch việc Seo Ji-woo đã từng hôn
Eun-kyo, quên điệu bộ bất an cực độ khi cậu ta tiễn tôi ra về, hay
đến cả những ánh mắt đầy vẻ tò mò của rất nhiều người trẻ tuổi
trong quán cà phê sẽ nhìn tôi và Eun-kyo nữa. Trên thế giới chỉ có
tôi và Eun-kyo mà thôi. Tôi cảm nhận được sự ham muốn rõ ràng và
mãnh liệt trong mình. Ngay cả khi nói tất cả những gì tôi muốn
làm hiện tại đều là phạm tội, nếu có đồng phạm bên cạnh thì nó
còn có vấn đề gì nữa chứ?

Trong quán chỉ có hai ta, chúng ta tình cờ gặp gỡ

Chúng ta uống rượu ngon chỉ thuộc về hai ta

Em uống ít, tôi uống rất nhiều

Chúng ta uống rượu ngon thường uống

Nói chuyện về công việc xảy ra trong ngày

Nói chuyện về lời đồn của người khác và lịch trình của ngày
mai

Còn có cả nụ hôn nóng bỏng bất ngờ trong đêm tối ấy!

(Trích từ bài Chưa kết hôn của Iwata Hiroshi.)

Tôi đã lẩm nhẩm đọc bài thơ của nhà thơ người Nhật mà tôi đã

một thời rất thích này. Tóc tôi dựng lên đến tận các vì sao, dường