EUN-KYO BOI VI DAU NEN MOI LA Y - Trang 199

Tôi luôn tin chắc rằng, nếu tôi chết, người kế thừa và trông

nom nhà tôi sẽ là cậu ta. Theo di nguyện của tôi, người quản lý tập
thơ của tôi cũng là cậu ta. Giữa chúng tôi có vô số hồi ức, cũng
giống như những kẻ yêu nhau cùng nắm tay sống bên nhau suốt
đời vậy. Vì vậy mà, nếu cậu ta lấy cắp tiền của tôi, nếu cậu ta hét
to phản đối tôi là kẻ ngụy thiện, nếu cậu ta nói Eun-kyo là “của tôi”,
đừng có si mê mơ tưởng hão huyền nữa, nếu là như vậy, có lẽ tôi sẽ
không giận, có thể vui vẻ lượng thứ cho cậu ta.

Nhưng lại không hề như thế.

Mặc dù ngồi trong bóng tối, nhưng toàn thân tôi giống như

con bọ hung phồng lên. Càng muốn ép tâm trạng bình tĩnh, sự
phẫn nộ lại càng nở bung ra trong nội tâm tôi với lực nổ kinh người.
Tôi nói, tuổi già không phải là “tội” không thể khoan dung, người già
không phải là kẻ “dị dạng”. Cho nên, ham muốn của người già không
phải là phạm tội, cũng không phải là dị dạng. Người già, chỉ là tự
nhiên mà thôi, nó cũng tự nhiên giống nét đẹp mà người trẻ tuổi các
bạn đang nắm giữ. Sự trẻ trung các bạn đang sở hữu không phải là
sự trẻ trung mà các bạn phải cố gắng nỗ lực mới có được, nếp
nhăn của người già cũng không phải là xuất hiện vì sự sai lầm của
người già.

Tôi hét lên... nhưng không thành tiếng. Hoa nở rộ đẹp tượng

trưng cho tuổi thanh xuân, sau đó khô héo, cuối cùng kết thành
giống hoa. Giống hoa ấy là tượng trưng cho khuôn mặt của người
già. Người già – giống hoa này đã chịu vô số ký ức đau khổ, sẽ bị
tan rã khi chết, cuối cùng hóa thành bùn, hóa thành nước, hòa
quyện lại với nhau, sau đó trôi đi theo ngọn lá của cây còn xanh, hòa
lẫn với ánh sáng mặt trời, biến thành những chiếc lá tỏa ánh sáng
lấp lánh. Tất cả chẳng qua là một quá trình. Baudelaire từng hát
lên :