EUN-KYO BOI VI DAU NEN MOI LA Y - Trang 208

(Trích từ Toàn gia trùng tụ của Thomas Stearns Eliot.)

Thầy không gọi điện, sự bất an của tôi cũng càng lớn thêm, lẽ

nào tôi đã làm sai điều gì? Tôi phải cố gắng tìm ra mới được.

Tôi nghĩ đến câu nói tuần trước của giám đốc O khi uống

rượu tại quán cà phê X . “Người vừa đi ra kia rất giống nhà thơ Lee
Jeok-yo.” Giám đốc O nói thế. Tôi không để ý. Thầy mà đến
quán cà phê như thế này ư? Đó là chuyện mà đến nghĩ tôi cũng
không hề nghĩ đến. F nói, có một người uống ba chai bia sau đó đi
rồi, đây là sự thực. Cậu ta bảo lần đầu tiên trông thấy một người
đàn ông già đến như thế vào đây uống bia. Nếu thầy biết được
người chửi mình chính là F ở quán cà phê mà tôi thường đến… bất
giác tôi co rúm người lại. Thầy sẽ không bao giờ tha thứ cho chuyện
ấy. Ông ấy cũng sẽ không chuyển tầm mắt nói rằng phiền
phức quá, cậu tạm thời đừng đến nữa. Ông ấy không phải là người
sẽ nói câu ấy. Ông ấy chắc chắn muốn giết tôi ngay lúc đó.
Thầy giáo không thể đến những nơi đó, chắc chắn giám đốc O
đã nhìn nhầm người. Tôi lắc mạnh đầu.

Nhưng sự trầm mặc của thầy có ý gì vậy?

Từ sau khi bị F làm nhục, cho đến tận mấy hôm trước, mặt

thầy trông như người rất cô đơn mà lại rất trầm tĩnh, ôn hòa. Tôi
nghĩ, cuối cùng thầy cũng đã trở về vị trí vốn có của ông ấy.
Nhưng nay rõ ràng đã có sự thay đổi, nhất định là có bước ngoặt đủ
để ông ấy thay đổi tâm trạng. Tôi cảm thấy nên đến thăm thầy,
cảm thấy mình lại nên nghe theo những lời nhắc nhở của thầy. Tôi
cứ đứng ngồi không yên, không muốn thế này, cũng không
muốn thế nọ.