Tôi nuối tiếc tắt ti vi, đứng lên khỏi ghế sofa. Tiếng mưa
quét qua cửa sổ, vọng vào trong phòng.
Trời đã sáng.
Tôi có một cảm giác rất lạ, sau đó tỉnh hẳn ngủ. Có hơi thở ấm
áp chạm vào phần eo của tôi. Là gì nhỉ? Trái tim tôi thấp thỏm
không yên, tôi liền ngồi dậy.
Lúc nửa đêm, rõ ràng Eun-kyo đã lên phòng ngủ trên tầng hai,
còn tôi ngủ trên giường phòng dưới mà. Khó khăn lắm tôi mới đi
vào giấc ngủ đẹp được. Chuyện Eun-kyo và tôi cùng ngủ trong một
mái nhà là đủ đẹp lắm rồi. Làm sao tôi lại không có ham muốn
mãnh liệt rằng được ôm cô ấy trong lòng mà ngủ chứ? Thật sự tôi
đã từng có ham muốn ấy, nhưng không hiểu sao hôm đó bản thân
đã kiểm soát được nó một cách dễ dàng đến lạ thường. Eunkyo ở
phòng ngủ tầng trên, còn tôi vừa mơ tưởng vừa chìm vào giấc mộng
đẹp. Tôi mơ rằng, đến sáng Eun-kyo ào ào chạy xuống nhà, gọi
vang bên tai tôi: “Ông nội, dậy ăn sáng thôi.” Trong đời tôi chưa từng
đón nhận một buổi sáng nào như vậy, đây cũng là buổi sáng mà tôi
hằng mơ ước trong cuộc đời. Cho nên, trước khi đi ngủ, tôi đã mở tủ
lạnh xem mấy lần, muốn làm cho cô bé cái gì đó ăn sáng, sau đó
ngủ thiếp đi. Đến khi ngủ rồi vẫn còn nghĩ, tôi phải dậy sớm hơn
cô bé, sau đó vào thành phố mua một ít đồ ăn về.
Thế nhưng, giờ đây tôi lại nghe thấy tiếng thở của ai đó phát ra
ở
phần eo của tôi kìa.
Là Eun-kyo sao? Tôi lẩm bẩm, ngồi nhẹ dậy. Là thật. Trán Eun-
kyo đang dựa trên eo tôi, người cong lại như dấu hỏi, cô bé đang say
giấc nồng. Có lẽ bị tiếng sấm làm cho tỉnh giấc, sợ quá nên cô
bé đã ôm gối xuống nhà. Tia sáng đầu tiên đang chiếu qua cửa
sổ, căn phòng sáng lên. Tôi sợ làm cô bé tỉnh giấc, nên đã nín thở để