HÃN PHI, BỔN VƯƠNG GIẾT CHẾT NGƯƠI - Trang 1598

"Này. . . . . . Thương Thương, người ta chính là tùy tiện vẽ tranh, tưởng

tượng ra thôi mà , hơn nữa không có vẽ huynh , huynh hẳn là sẽ không để ý
, đúng không? Hắc hắc. . . . . ." Mỗ nữ co rúm lại mở miệng, trên mặt đều là
tươi cười lấy lòng.

Ngẩng đầu nhìn bộ dạng co rúm của nàng kia , dung nhan như cánh hoa

đào không có biểu cảm gì , chính là nốt ruồi giọt lệ nơi khóe mắt kia chợt
lóe , làm cho người ta cảm giác vô cùng kinh sợ. . . . . .

Môi mỏng như cánh hoa khẽ mở: "Tam nhi. . . . . ." Giọng nói ôn nhu

không giống như thanh âm của con người .

"Hả , có , có, có, có chuyện gì sao?" Đầu lưỡi của đích nữ nào đó bắt đầu

lắp bắp .

" Sao việc này giống như Tam nhi có vẻ rất hiểu biết vậy nhỉ ?" Nhẹ

giọng mở miệng hỏi, đáy mắt đều là ý cười mị hoặc nhân tâm .

Rất tốt! Bức tranh kia , hai nam nhân đều là thân không mảnh vải, vật

tượng trưng cho nam tính cũng bị nàng vẽ ra giống như đúc , không khác gì
thật !

Sau đầu của Vũ Văn Tiểu Tam chảy đầy mồ hôi : "Đó là bởi vì người ta

nhìn xem nhiều thôi!" Sau khi nói xong, liền thấy trên mặt người kia lộ ra
tươi cười diêm dúa lẳng lơ đến cực điểm , hoảng sợ che miệng lại, xong đời
rồi !

Nàng kiếp trước xem qua rất nhiều truyện tranh đam mỹ , cho nên. . . . . .

"Nhìn xem nhiều?" Chuyện này làm cho trên mặt nam nhân đã nhiễm lên

nhiều điểm thị huyết sáng rọi, lập tức ôn nhu ra tiếng, "Tam nhi là xem ở
nơi nào ? Thấy quá người nào ?"