HÃN PHI, BỔN VƯƠNG GIẾT CHẾT NGƯƠI - Trang 1702

"Ngạo nhi!" Thái hậu vừa thấy sợ tới mức hoang mang , roi trên tay cũng

tuột xuống đất , đúng là hôn mê bất tỉnh!

"Mẫu hậu!" . . . . . .

. . . . . .

"Hoàng thượng, chúng thần vô năng! Xin thứ cho chúng thần bất lực!"

Thái y đứng đầu Thái y viện quỳ gối trước mặt Hiên Viên Mặc.

"Làm sao có thể bất lực? Ngạo từ trước đến nay khỏe mạnh , mặc dù bị

bỏng lại bị roi làm cho thương tổn nhưng cũng sẽ không thể nguy hiểm đến
tính mạng , các ngươi cho rằng trẫm là ngốc tử hay sao?" Hiên Viên Mặc
trên mặt ôn nhuận như ngọc , lần đầu tiên tràn ngập tức giận.

"Hoàng thượng, tam vương gia không chỉ có bỏng sau lưng , còn có nội

thương, hơn nữa mấy roi kia , đừng nói là huyết nhục chi khu , liền tính là
thần tiên cũng chịu không nổi a!" Thái y đứng đầu bất đắc dĩ mở miệng,
thái hậu thế nhưng nhẫn tâm rat tay đối vương gia nặng như vậy !

Nội thương? Mày kiếm nhíu lên , hiện nay lại bất chấp : " Chẳng nhẽ

không có biện pháp nào?"

"Thần y có lẽ có biện pháp!" Nếu là thần y Mộ Vân Dật cũng không có

cách nào, vậy tam vương gia liền chỉ có đường chết !

"Trẫm tự mình đi mời thần y!" Toàn bộ hoàng cung võ công hắn cao

nhất, khinh công tự nhiên cũng là nhanh nhất.

Ngự y nhìn nhìn vết thương sau lưng hắn , vội vàng mở miệng: "Hoàng

thượng, ngài thương tổn. . . . . ."

" Không có gì !" Cũng không quay đầu lại nhảy ra hoàng cung.

. . . . . .